Tuesday, September 13, 2022

"NHỮNG NGƯỜI VÔ GIA CƯ TÂN THỜI"

 


Điện thoại tôi kêu inh ỏi. "Ai mà gọi giờ này? Giờ người ta đang ngủ." Tôi nói với chính mình vì mới đi ngủ không lâu. Nhìn chiếc điện thoại thì thấy thành phố gọi và lúc đó thì đã hơn 3 giờ sáng thứ Bảy. Trả lời điện thoại với trạng thái nửa mê nửa tỉnh, còn giọng nói bên kia thì cứ nói liên tục. Tôi không rõ giọng bên kia nói gì. Tôi chỉ biết là có chuyện gì đó liên quan đến nước. Gần 8 giờ sáng, có tiếng chuông cửa nhà reo và có người gõ cửa liên hồi. Quay qua nhà tôi, tôi hỏi: "Mình có hẹn với ai sáng nay không?" "Em không nhớ." Nhà tôi trả lời. Rồi nhà tôi chạy ra cửa thì thấy ông hàng xóm chờ không được đang đi sang nhà khác và đang nói chuyện với một người đi tập thể dục trong khu phố. Sau này mới biết là ông đi thông báo cho từng nhà về vấn đề nước của thành phố. 

Thức dậy, đọc tin nhắn và email thì mới biết được rằng thành phố đã báo động qua điện thoại và các phương tiện khác về vấn đề nước của thành phố bị nhiễm khuẩn (E. coli). Chính quyền kêu gọi chỉ được sử dụng nước đã được đun sôi. Lần đầu tiên trong thành phố tôi bị vấn đề này. Thế là nhiều sinh hoạt của gia đình phải thay đổi liên quan đến nước. Gia đình, 8 người (vợ chồng chúng tôi, bốn con, và hai cháu ở trọ đi học Đại Học), không muốn bất cứ ai phải vào bệnh viện vì con vi khuẩn này.

Ở Mỹ hơn ba thập niên, lần đầu tiên tôi mới có cái kinh nghiệm lạ lùng này. Thói quen thường xuyên sau khi làm công việc nhà là rửa tay, nhưng bây giờ sau khi rửa tay thì phải rửa lại bằng nước nấu chín hoặc nước diệt khuẩn. Ăn xong, rửa chén thì cũng phải rửa lại bằng nước chín. Ngó vậy chớ không dễ chút nào và rất là bất tiện. Đánh răng, rửa mặt, và nhiều sinh hoạt khác cần đến nước thì phải dùng nước đóng chai hoặc nước chín. Còn việc tắm rửa và nấu nướng thì sao đây? 

Tôi gởi thông tin cho con dân Chúa trong nhà thờ biết tình trạng nước của thành phố và sự trở ngại trong sinh hoạt của gia đình chúng tôi. Tôi kêu gọi Hội Thánh giúp đỡ gia đình chúng tôi trong việc tắm rửa cho đến khi nước được xử lý. Chúng tôi rất cảm động vì tấm lòng của anh chị em trong Hội Thánh. Vừa nhắn tin xong, thì tôi nhận được hàng loạt câu trả lời. Cô H thì nhanh nhẹn nhắn tin, "Gia đình Mục Sư ghé nhà em nè." Chị P thì trả lời, "Mục Sư ơi, Đến đây lúc nào cũng được." Cô K thì tiếp theo trả lời, "Gia đình Mục Sư ghé bên em." Chú T thì đi xa hơn, "Cả nhà dọn lên đây cũng được nè nha." Cô X thì trả lời thêm chút hài hước, "Dưới 50 tuổi em tắm luôn cho." Cô nói vậy vì biết tôi trên 50 tuổi. Tôi trả lời là sẽ gởi các con trai đi nhà cô P và các con gái đi nhà cô K vì hai nhà này cách nhà chúng tôi khoảng hơn 10 phút lái xe. Một vài anh chị em thì sợ vợ chồng chúng tôi ngại không dám đến nên mời chúng tôi đến luôn. 

Chiều thứ Bảy, dù đã chia nhau các nhà để tắm nhờ, gia đình tôi đi chơi bóng rổ trong trường Đại Học và dự định sẽ tắm luôn trong trường. Chúng tôi tìm được ba phòng tắm. Trong lúc ngồi đợi thành viên trong gia đình lần lượt tắm, đứa con lớn tôi nói với tâm tư, "Ba ơi! Mình giống những người vô cư quá!" "À nhen! Ừ mà mình giống thiệt." Tôi trả lời với các thành viên đang ngồi chờ. Lời con tôi nói làm tôi suy nghĩ và nhận ra rằng chúng tôi là "những người vô gia cư tân thời," những người có nhà cửa, phòng ốc, nhưng đi ở nhờ và sinh hoạt nơi nhà người khác. 

Sáng Chúa Nhật, trong nhà thờ tôi cập nhật tình hình nước của thành phố và gia đình. Thành phố cho biết có thể mất ba đến năm ngày để xử lý vấn đề này. Lập tức, con dân Chúa lên tiếng: "Gia đình Mục Sư đến nhà tôi," "Gia đình Mục Sư đến nhà em," hoặc "Gia đình Mục Sư đến nhà con." Cô T, một người lớn tuổi trong Hội Thánh, đến nói nhỏ với vợ chồng chúng tôi, "Chiều nay tôi nấu cơm tối, mời Mục Sư và Cô đến dùng bữa và tắm rửa nhé." Cô K thì nhắn tin riêng với nhà tôi, "Em lo sẵn thức ăn cho cháu gái (tá túc nhà cô) để đem theo đi học ngày mai, ngày mốt. Tối thứ Ba thì cả nhà ghé ăn Bún Bò Huế." Thiệt là dễ thương hết sức. Anh chị em trong Hội Thánh hết mực yêu thương và muốn giúp đỡ gia đình chúng tôi. Xin cám ơn những tấm chân tình vô giá của anh chị em. 

Tối Chúa Nhật, sau khi ăn tối, thăm viếng, và tắm rửa xong, trên đường về, tôi cảm nhận được tình yêu thương của Chúa đã dành cho gia đình chúng tôi trong mấy ngày qua. Chúa đã dùng con dân Chúa trong Hội Thánh chăm sóc gia đình chúng tôi lúc khó khăn. Đúng như lời của Kinh Thánh dạy trong sách Thi Thiên: "Chúa là Đấng chăn giữ tôi, tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì." Lời của Chúa Giê-su cũng nhắc nhở tôi: "Hãy xem loài chim trời: không gieo, không gặt, không tích trữ vào kho, nhưng Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Các con lại chẳng quý trọng hơn loài chim sao?" (Phúc Âm Ma-thi-ơ 6:26). Quả thật, Chúa đã và đang chăm sóc gia đình chúng tôi một cách đặc biệt, một cách rất chi tiết. 

Khi mới lớn, tôi có nghe một câu danh ngôn: "Yêu và được yêu là niềm hạnh phúc nhất." Ngẫm nghĩ lại thì đúng quá cho tình huống hiện tại của mình. Tôi là người chăn bầy chiên của Chúa. Bây giờ tôi có một trải nghiệm tuyệt vời: "Yêu chiên và được chiên yêu là người chăn chiên hạnh phúc nhất." Cám ơn Chúa đã dùng những con chiên đáng yêu của Ngài để chăm sóc "những người vô gia cư tân thời" này.

Saturday, August 28, 2021

"NGƯỜI ĐI QUA ĐỜI TÔI"

 Đó là Cô Vi (Covid) đã đi qua đời tôi. Một trải nghiệm để đời, khó quên, và nhiều bài học mà tôi học được.

Gia đình tôi có 6 người, nhưng đứa con lớn đi chơi với bạn khi “Cô” ấy ghé thăm gia đình chúng tôi. Bắt đầu từ hôm thứ Bảy, tôi và các con có triệu chứng đau cổ họng. Tôi thì có thêm triệu chứng đau nhứt tai như mọi năm, thường thì vài lần. Sáng thứ hai, ba đứa con tôi đi thử thì 2 đứa bị dương tính, trong đó có đứa đã chích ngừa. Chiều đó tôi đi gặp Bác sĩ gia đình và cho thuốc trị viêm tai và khuyên tôi đi thử xem “Cô” ấy có ghé không. Hôm sau, tôi và nhà tôi đi thử. Kết quả, tôi bị “Cô” ấy len lỏi vào cuộc đời, còn nhà tôi thì không bị (nhà tôi đã bị hôm tháng 1). Ngày sau, đứa con đã thử không bị đi thử lại thì kết quả dương tính. Tóm lại, trong năm người thì 4 người bị, có chích vaccine hay không gì cũng bị, nhưng người đã bị thì có hệ miễn nhiễm tốt và không bị. Các con tôi còn trẻ, chỉ khoảng 10 ngày thì mấy đứa khỏe lại và đi học. Còn tôi là một chuyện khác.

Sau 10 ngày nằm chờ cho “Cô” ấy đi với những giây phút nhức đầu và nhức tai, ngủ không được, lúc nào cũng thấy đói, ăn thì hay ói, và thường đi tiểu tiện thất thường, nhưng không biết khi nào cô ấy chịu đi. Tôi là người thích làm việc và năng động. Vì vậy, nằm trên giường này, sang ghế sofa kia, rồi qua võng nọ ngày này qua ngày khác, không làm được việc gì là một cực hình. Tôi nói nhà tôi gọi Bác sĩ gia đình và tìm thuốc để uống để đuổi “Cô” ấy đi vì ghé chơi hơi lâu. Bác sĩ cho tôi thuốc Ivermectin và đây cũng là loại thuốc tôi đang tìm cách mua mấy tuần trước đó để dành khi cần, nhưng mua không được vì cần toa từ Bác sĩ. Có toa thuốc rồi, nhưng ngày hôm sau mới mua được thuốc vì là hàng hiếm. Có được thuốc là tôi uống liền, và ngủ một lèo đến sáng, ngày hôm sau tôi khỏe ra một cách lạ thường. Nhưng rồi, những ngày kế tiếp thì hết sức thú vị: sáng thì tôi khỏe như trâu, bắt đầu trưa cho đến chiều tối thì tôi như cọng bún thiu, nằm tê liệt, không còn chút năng lượng. Những ngày này tôi sợ ăn, không thấy hứng thú ăn bất cứ cái gì. Tôi trở nên sợ ăn thịt, sợ ăn ngọt (dù tôi thích ăn chè), sợ ăn mặn, sợ uống nước để nguội hay lạnh, ăn thứ gì cũng cảm thấy béo (kể cả bắp luộc). Nhà tôi thì tìm đủ thứ để tôi ăn, nhưng không thứ ăn nào tôi ăn được mà nuốc cho chạy.

Ba ngày liên tục, sáng tôi khỏe, đi bộ trước nhà phơi nắng, nhưng chiều thì trở thành tê liệt, nằm bất động. Đứa con lớn tôi, đang làm việc trong bệnh viện, hỏi các Bác sĩ nơi chỗ làm. Bác sĩ cho biết có thể tôi bị thiếu electrolytes (muối và đường) và thế thì nhà tôi pha nước cho tôi uống. Uống được một ngày, thì tôi bắt đầu có cảm giác muốn ăn. Tôi bắt đầu ăn được chút chút trở lại. Nghĩ lại cũng tức cười. Tôi là người không thích ăn chả, nhưng sau khi uống nước electrolytes thì muốn ăn miếng chả trong tô bún bò Huế. Thế là nhà tôi tốc hành đi tìm cho tôi ăn và tôi ăn được mấy miếng một cách ngon lành. Bây giờ, mỗi lần nhà tôi hỏi tôi muốn ăn gì, thì tôi phải lục tự điển trong tâm trí của mình món nào mà ăn có cảm giác là ăn và nuốc được.

Ngày mai là đúng 3 tuần lễ kể từ “Cô” ấy ghé thăm gia đình và riêng tôi. Tôi nhìn lại hành trình trải nghiệm, những gì xảy ra, tôi ngẫm nghĩ về cuộc sống với những bài học cho chính mình:

- Tôi cám ơn Chúa vì Ngài nhắc nhở tôi về cuộc sống: đời người thật sự rất là ngắn ngủi và con người thật giới hạn. Sự sống thuộc về Chúa.

- Tôi cám ơn Chúa cho cơ hội sống chậm lại. Khi khỏe thì muốn làm việc và không muốn nghỉ ngơi. Lúc bệnh thì bắt buộc phải nghỉ, có muốn làm điều này điều kia thì cũng phải ngưng.

- Tôi cám ơn Chúa cho nhà tôi luôn bên cạnh săn sóc tôi. Nhà tôi vừa làm việc vừa chăm sóc 4 người bệnh. Nhiều hôm, dọn thức ăn, thấy tôi không hứng thú gì, nàng cũng buồn. Có hôm, khi tôi ăn được chút chút thì nàng vui lên.

- Cám ơn Chúa cho các con chúng tôi lúc nào cũng quan tâm đến tôi. Mọi sinh hoạt của các cháu cũng thay đổi theo: nói năng nhỏ nhẹ, về nhà thì giữ yên lặng tối đa, sinh hoạt ở ngoài nhiều hơn trong nhà vì sợ ồn.

- Cám ơn Chúa cho những người bạn và một số con cái Chúa quan tâm và thăm hỏi. Thật sự mà nói, khi mình bệnh hay gặp khó khăn trong đời sống thì mình biết ai là người thật sự yêu quý mình. Có người đem thức ăn đến tận nhà cho gia đình chúng tôi.

- Một điều tôi không quên cám ơn “người đi qua đời tôi” đã lấy đem đi cái bụng mở mà tôi đã mang hơn 25 năm nay. “Cô” ấy đi qua làm tôi giảm được 10 lbs (lần đầu tiêng trong 25 năm qua tôi nặng dưới 130lbs. Mừng quá! Dễ gì làm được nếu khỏe.). Cũng vì “Cô” đi qua mà thân thể tôi có được hệ miễn nhiễm để có thể sống không sợ cô ghé thăm nữa.


Saturday, February 6, 2021

"ANH YÊU EM" THAY ĐỔI THEO THỜI GIAN

Trong giờ sinh hoạt của các nam giới trong một tổ chức. Một tiết mục đưa ra là mỗi người sẽ nhắn tin có nội dung là "Anh yêu em" và sẽ gởi cho vợ của mình. Và đây là kết quả của các bà vợ đã trả lời

  • Bà vợ 20 tuổi trả lời: "Em cũng yêu anh!"
  • Bà vợ 30 tuổi trả lời: "Không còn tĩnh táo phải hông?"
  • Bà vợ 40 tuổi trả lời: "Anh hâm à? Có tửng hông?"
  • Bà vợ 50 tuổi trả lời: "Nhắn nhầm rồi phải hôn? Về đây rồi tui xử ông cho biết tay."
  • Bà vợ 60 tuổi trả lời: "Ông dìa hưu rồi rảnh quá hen, phát khùng rồi hả? Đi leo núi hay kiếm môn thể thao gì chơi đi."
  • Bà vợ 70 tuổi không trả lời mà khóc hu hu, nói với mấy đứa con: "Tía bây chắc không qua được bao lâu nữa đâu, mau chuẩn bị hậu sự cho ổng đi."
  • Bà vợ 80 tuổi lẩm bẩm: "Ông này chắc hôm nay lại quên uống thuốc rồi."

Cùng một câu nói nhưng thời gian qua đi sẽ nhận được những câu trả lời khác nhau. Có thể chúng ta không thay đổi nhưng .........môi trường và người xung quanh chúng ta đã thay đổi.

Friday, June 5, 2020

GIỚI THIỆU SÁCH HAY & HIẾM

1. XÂY DỰNG HẠNH PHÚC - của Laura Archera Huxley
Đây là sách tương đối cũ (bản quyền 1963) được tác giả Nguyễn Hiến Lê dịch. Nội dung sách rất phong phú, có nhiều điều làm chúng ta suy nghĩ và học hỏi.
https://nhatbook.com/wp-content/uploads/2018/12/nhatbook-xay-dung-hanh-phuc-Nguyen-Hien-Le-1995.pdf

hoặc qua link này:
https://nhatbook.com/2018/12/10/xay-dung-hanh-phuc-nguyen-hien-le-1995/

2. NGƯỜI TRUNG HOA XẤU XÍ - của Bá Dương
Đây là một quyển sách bị coi là một trong những quyển sách nhạy cảm vì tình hình chính trị với người Trung Hoa chỉ vì cái tên sách. Đọc nội dung, sách này có một nội dung rất hay. Chúng ta có thể thay "NGƯỜI TRUNG HOA" bằng một dân tộc nào mà chúng ta biết, hoặc bằng "TÊN CỦA MÌNH."
Xin tải sách ở link dưới đây:
https://sachvui.com/ebook/nguoi-trung-quoc-xau-xi.50.html

Thursday, March 19, 2020

LỜI KHUYÊN CỦA VUA HỀ CHARLIE CHAPLIN

Image result for charles chaplin

Trước lúc mất ở tuổi 88, vua hề Charlie Chaplin phát biểu 4 điều như sau:

1. Không có gì vĩnh cửu trong thế giới này, kể cả những phiền muộn của chúng ta.
2. Tôi thích đi dạo dưới trời mưa, vì không ai có thể nhìn thấy nước mắt của tôi.
3. Ngày mất mát lớn nhất trong cuộc đời là ngày chúng ta không cười.
4. 6 bác sĩ giỏi nhất trên thế giới là mặt trời, sự nghỉ ngơi, luyện tập, ăn kiêng, lòng tự trọng, bạn bè. 

Hãy thực hiện 4 điều đó trong tất cả các giai đoạn của cuộc đời mình và hãy tận hưởng cuộc sống khỏe mạnh.

Nếu bạn nhìn thấy mặt trăng, bạn nhìn thấy vẻ đẹp của Thượng đế.
Nếu bạn nhìn thấy mặt trời, bạn nhìn thấy sức mạnh của Thượng đế.
Nếu bạn nhìn thấy tấm gương, bạn nhìn thấy tác phẩm đẹp nhất của Thượng đế.

Hãy tin điều đó.

Tất cả chúng ta là du khách. Thượng đế là hãng du lịch của chúng ta, người quyết định lộ trình, đặt chỗ, định hướng.

Hãy tin Thượng đế và tận hưởng cuộc sống. Cuộc đời là một chuyến du hành.

Vì vậy hãy sống ngày hôm nay! Ngày mai có thể sẽ không đến.

-Theo FB Phạm Đức Bảo-

Friday, March 2, 2018

TÌNH YÊU THƯƠNG

Image result for 1 corinthians 13Kinh Thánh, Sách I Cô-rinh-tô 13

Dù tôi nói được các thứ tiếng loài người và thiên sứ, nhưng không có tình yêu thương thì tôi chỉ như tiếng cồng khua vang hay chập chỏa inh ỏi. Dù tôi được ân tứ nói tiên tri và hiểu biết tất cả mọi mầu nhiệm cũng như tri thức, dù tôi có tất cả đức tin đến nỗi có thể dời núi được, nhưng không có tình yêu thương, thì tôi vẫn không là gì cả. Dù tôi phân phát tất cả gia tài của tôi cho người nghèo, và hy sinh thân thể để chịu thiêu đốt, nhưng không có tình yêu thương thì cũng chẳng ích lợi gì cho tôi.

Tình yêu thương hay nhẫn nhục, tình yêu thương nhân từ, không ghen ghét, không khoe khoang, không kiêu ngạo, không khiếm nhã, không tìm tư lợi, không dễ nóng giận, không ghi nhớ việc ác, không vui về việc bất chính nhưng chung vui trong sự thật. Tình yêu thương dung thứ mọi sự, tin tưởng mọi sự, hy vọng mọi sự, chịu đựng mọi sự.

Tình yêu thương không bao giờ chấm dứt, các việc nói tiên tri rồi sẽ hết, những ân tứ nói tiếng lạ cũng sẽ ngưng, tri thức cũng sẽ hết. Vì chúng ta chỉ mới hiểu biết một phần nào, chúng ta nói tiên tri cũng chỉ một phần nào thôi. Nhưng khi sự toàn hảo đến thì cái không toàn hảo sẽ hết. Khi tôi còn bé thơ, tôi nói như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con, lý luận như trẻ con, nhưng khi đã thành nhân tôi từ bỏ những hành vi trẻ con. Vì hiện nay chúng ta chỉ thấy mập mờ qua gương, đến bấy giờ chúng ta sẽ thấy tận mặt. Bây giờ chúng ta chỉ hiểu biết một phần, đến bấy giờ chúng ta sẽ biết hoàn toàn như Chúa biết chúng ta vậy.

Nên bây giờ còn ba điều này: Đức tin, hy vọng và tình yêu thương. Nhưng điều lớn hơn hết là tình yêu thương.

HẠNH PHÚC

Related image“Hạnh phúc là cảm xúc kết tinh từ một tâm hồn nhân ái, trái tim trong sáng và cảm xúc hồn nhiên trước cái đẹp cuộc sống” - Margaret Lindsey.

"Hạnh phúc là khi ta tìm ra và trân trọng những giá trị rất bình thường của cuộc sống. Cho dù là ai, ở địa vị nào, trong hoàn cảnh xã hội nào, bạn cũng đều được quyền sống hạnh phúc, và hoàn toàn có khả năng tự mang lại hạnh phúc cho bản thân, vào bất kỳ thời điểm nào và ngay vào lúc này" M.J. Ryan.

Thursday, March 1, 2018

CÁC NGUYÊN TẮC TỐT ĐỂ TRỞ NÊN NGƯỜI CHA THÀNH CÔNG

(Phỏng dịch từ “Top Ten Principles for Successful Fathers” của Wayne Parker)

Related image1. Lấp đầy kho chứa cảm xúc của con trong đời sống hàng ngày.
2. Dành thì giờ cho con cái là món quà tốt nhất mà người cha có thể cho con.
3. Dạy con cái biết trách nhiệm trong đời sống, kể cả ngay khi từ còn nhỏ.
4. Dùng từ ngữ đơn giản, thân thiện khi nói chuyện với con.
5. Sống làm gương trước mặt con cái về mọi lĩnh vực trong đời sống.
6. Sống trong tinh thần trước sau như một trong niềm tin & nguyên tắc sống.
7. Kỳ vọng cao ở nơi con và giúp con đạt được nhưng kỳ vọng đó.
8. Bày tỏ tình thương đối với con một cách cụ thể, rõ ràng.
9. Tôn trọng lẫn nhau với con, đặc biệt là con ở tuổi thanh niên.
10. Dạy con những giá trị tốt/cao của đời sống và giá trị vĩnh cửu.